Lòi bài hát:
Giữa góc phố mờ sương, anh đứng một mình
Chiếc kèn cũ ôm bao niềm riêng lặng thinh
Ngọn đèn khuya nhòe đi trong đôi mắt
Lòng trắc ẩn ngân theo hơi thở anh
Anh thổi lên nỗi buồn của người khuân vác
Tiếng chỗi tre của chị lao công
Mỗi nốt nhạc là một đời lặng lẽ
Không tên, không mặt, chỉ thoáng qua để quên
Trong tiếng kèn saxophone, thành phố nghẹn ngào
Đứa bé lang thang tìm nơi nương náu
Anh gom hết tủi hờn vào làn hơi ấm
Thổi cho đời chút dịu dàng giữa muôn ngàn vết đau
Đứa bé ngồi co ro bên hiên vắng
Ước mơ về... mái ấm xa xăm
Anh thấy mình khi tiếng kèn ngân nhỏ
Ôm trời đêm lòng thấy lạnh căm
Nếu mai này chẳng còn ai nghe
Anh vẫn thổi cho những người không thể khóc
Cho tiếng thở dài còn lại giữa trời đêm
Được hóa thành mây, bay đi
Trong tiếng kèn saxophone, thành phố biết đau
Những linh hồn lang thang tìm nơi nương náu
Anh gom hết tủi hờn vào làn hơi ấm
Thổi cho đời chút dịu dàng giữa muôn ngàn vết đau